9 tháng 10 ngày đêm nào cũng nằm phục vụ chồng, đến khi sinh 2 tuần chồng đã lên cơn cuồng yêu và cái kết đắng


Ngày anh ngỏ lời cầu hôn, tôi đã gật đầu đồng ý mà không băn khoăn nhiều. Dù gì chúng tôi cũng đã yêu nhau hai năm trời,không những yêu, tôi còn thần tượng anh vô cùng.

Hai năm yêu nhau, tôi tự tin đã hiểu hết con người anh. Chúng tôi cũng đã về ra mắt hai bên gia đình. Cha mẹ hai bên cố vun vào cho hai đứa.

Anh là mối tình đầu của tôi. Tình yêu của chúng tôi vô cùng thuần khiết với những nụ hôn và những cái nắm tay mặc cho bạn bè đứa nào cũng xúi giục tôi “thử” một lần cho biết với người ta. Nhưng những lần như thế tôi đều gạt đi.

Một hôm, nhỏ Thủy, bạn tôi cảnh báo:

– Mày không thử trước nhỡ đâu lấy về anh ấy bị yếu sinh lý hay là gay thì có mà khóc hận nhé.

– Làm gì có chuyện đó. Người tao yêu tao biết chứ. Bọn tao vẫn thống nhất cùng nhau là gìn giữ cho đêm tân hôn.

– Mày đúng là lạc hậu quá đấy. Thời buổi nào làm gì có ai chờ đến đêm tân hôn đâu. Có khi người ta còn đẻ con xong mới cưới ấy chứ. Mà tao thấy như vậy cũng hay, còn hơn lấy nhau về mà vô sinh thì đúng là bất hạnh.

Sau bao nhiêu ngày chờ đợi, rồi cũng đến lúc hai đứa về chung một nhà. Tôi rạng rỡ hạnh phúc. Tình yêu của chúng tôi đã đơm hoa kết trái bằng một đám cưới như thế này.

Tôi đã mơ về một đêm tân hôn ngọt ngào với người đàn ông tôi yêu. Vậy nhưng, khi cánh cửa phòng tân hôn vừa khép lại thì tôi ngỡ ngàng khi chồng mình đã kịp biến thành một con người khác.

Chồng tôi vồ vập lấy tôi như con thú bị chết đói. Anh cào cấu, cắn xé tôi, anh không quan tâm đến cảm xúc của tôi mà chỉ biết thỏa mãn. Mặc cho tôi mệt mỏi, buồn ngủ, chồng tôi vẫn không buông tha. Đêm đầu tiên của của tôi đã trở thành cơn ác mộng khủng khiếp khi anh vì bị tôi chống cự mà đã dùng dây trói tôi vào giường để thỏa mãn.

Những ý nghĩ đẹp đẽ về đêm tân hôn trong tôi biến mất. Tôi nằm im trên giường chịu đựng, nước mắt không ngừng rơi. Trong một đêm mà anh thỏa mãn tới 3 lần. Tôi thấy thân xác mình rệu rã. Tôi trách chồng:

– Sao anh lại làm vậy?

– Em có điên không? Vợ chồng gần gũi nhau là bình thường mà.

– Nhưng sao anh làm tới mấy lần liền?

– Anh đã giữ gìn cho em suốt 2 năm yêu nhau, giờ thì anh phải được đền bù chứ.

Mặc cho tôi khóc sưng cả mắt, anh vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì, anh làm tôi thấy ngạc nhiên quá đỗi. Người đàn ông tôi yêu giờ đây làm tôi sợ hãi.

Vì là dâu mới nên tôi không dám nói gì thêm, sợ ồn ào, nhà chồng nghe được không hay, nhưng khi cứ nhìn thấy anh là tôi co rúm người lại. Tôi sợ khi màn đêm buông xuống, anh sẽ chẳng tha cho tôi mà bắt tôi trở thành cỗ máy tình dục cho anh thỏa mãn.

Thấy anh đêm nào cũng đòi hỏi chuyện vợ chồng, tôi đâm ra hoảng hốt:

– Sao anh khỏe thế?

Anh cười nhạt:

– Em muốn anh yếu sinh lý à? Anh mà yếu sinh lý, không phục vụ được em, khéo em lại ra ngoài ăn vụng ấy chứ.

– Không, em chỉ muốn chuyện đó vừa vừa thôi, chứ đêm nào cũng làm, mà làm hẳn mấy lần, em chịu không nổi.

– Nếu em không chiều nổi anh, vậy anh ra ngoài giải khuây nhé.

Tôi biết chồng tôi chỉ dỗi mà nói thế thôi chứ anh không hề có ý đó, nhưng kể cả là anh có ý đó thì có lẽ tôi cũng đồng ý. Tôi không ngờ anh trông vẻ ngoài hiền lành thư sinh vậy mà lại là người đàn ông nghiện sex.

Cuộc sống vợ chồng tôi trôi qua vô cùng bí bách, căng thẳng khi tôi luôn tìm cách trốn chồng, còn anh thì đêm nào cũng muốn làm tình. Và không những đêm, ngay cả ban ngày, bất cứ lúc nào nhìn thấy tôi là anh lại lôi tôi lên giường.

Khi tôi tìm cách thoái thác thì anh bảo:

– Em là vợ thì phải biết chiều chồng chứ? Chẳng nhẽ em muốn chồng em ra ngoài thỏa mãn sao?

Như hôm qua, tôi ở nhà một mình, anh đi làm về liền kéo tôi ra bắt chiều anh ngay tại phòng khách, mặc dù tôi khóc lóc van xin. Hết phòng khách anh lại kéo tôi xuống bếp, rồi phòng tắm, để thỏa mãn thú vui xác thịt của mình. Tôi cay đắng nghĩ mình chẳng khác gì là một con búp bê tình dục của anh.

Chồng tôi còn mở phim sex xem, rồi bắt tôi chiều anh theo những tư thế trong phim. Tôi rùng mình sợ hãi khi nghĩ đến những ngày chúng tôi chưa lấy nhau, không biết anh đã làm gì mỗi đêm sau khi đã nhét đầy đầu những hình ảnh đồi trụy này.

Vẫn chưa dừng lại ở đó. Chồng tôi còn bắt tôi phải la hét, rên rỉ mỗi khi ân ái. Tôi sẽ phải làm bất cứ điều gì anh yêu cầu, miễn là điều đó làm anh thỏa mãn.

Anh bảo:

– Em không biết hưởng thụ gì hết, tìn.h d.ụ.c cũng là nhu cầu của con người, em muốn ăn ngon mặc đẹp thì chuyện tình dục cũng phải biết tận hưởng chứ.

Mới đây, chồng tôi mua về một cái ghế tình nhân, tôi nhìn mà sợ xanh mặt. Trên chiếc ghế ấy, anh bắt tôi phải làm tình đủ mọi tư thế “để đạt khoái cảm cao nhất”, anh nói vậy.

Vì yêu chồng, vả lại nghĩ anh vì yêu thương vợ nên mới như vậy, dù mệt mỏi đến nỗi ngày nào đi làm cũng ngủ gục, tôi cắn răng chịu đựng anh.

Rồi tôi có thai. Khỏi phải nói cha mẹ hai bên vui mừng đến thế nào, vì chồng tôi là con trai một trong gia đình.

Tưởng đâu có bầu thì được “nghỉ ngơi”, ai dè chồng tôi vẫn không tha. Anh bảo:

– Anh làm nhẹ nhàng là được, không sao hết.

Có bầu mà vẫn phải chiều chồng, tôi mệt lả người. Lúc nào cũng ở trong tình trạng lờ đờ thiếu sức sống. Thấy vậy nhưng chồng tôi cũng không thương, đêm nào anh cũng bắt tôi phục vụ mà chẳng để ý gì đến đứa con trong bụng. Anh đã hứa sẽ nhẹ nhàng nhưng lần nào cũng chẳng chịu nhẹ tay cho.

Tôi khóc thì anh bảo:

– Em có bị làm sao không? Vợ chồng thì phải có chuyện đó chứ, mắc gì em khóc?

Tôi nghẹn ngào nấc lên từng hồi. Chồng tôi chả nhẽ không biết điều gì làm tôi sợ hay sao mà anh còn hỏi như thế.
Vậy là suốt từ khi tôi phát hiện mình có bầu đến tận ngày sinh, hầu như đêm nào cũng phải phục vụ chồng. Chỉ khi tôi sinh em bé thì anh mới “kiêng vợ”.

Tôi sinh mổ, mới 2 tuần chồng tôi đã ngó vào phòng, nịnh nọt:

– Chiều anh tí!

– Không được đâu anh, em mới sinh mà.

– Không sao đâu, anh muốn lắm rồi đây này…

Mặc tôi chống cự, chồng vẫn lôi tôi vào phòng, đóng chặt cửa và hành động mặc cho tôi kêu gào vì lo sợ. Anh trói tay chân tôi vào giường rồi cứ thế mặc sức mà thỏa mãn. Đau đớn nhất là tôi nghe tiếng con khóc đòi bú nhưng anh vẫn chẳng cho tôi ra với thằng bé mà ép tôi làm xong việc.

Quá sợ hãi, tôi ôm con trốn về nhà mẹ thì chồng tôi gọi điện hăm dọa:

– Có về ngay không thì bảo. Không về tôi cho đi luôn đấy.

– Như vậy cũng tốt. Em sẽ đi luôn.

Chồng tôi tức tối cúp máy nhưng chỉ vài tiếng sau anh lại gọi điện dỗ dành:

– Em về với anh nhé. Anh nhớ em quá.

– Tôi sợ anh lắm rồi…

– Thôi, em về đi, anh hứa sẽ không bắt em làm gì đâu.

Ảnh minh họa

Dù anh nói thế nào, tôi vẫn không về. Chồng tôi liền đến nhà bố mẹ tìm tôi. Anh đánh tôi trước mặt mọi người. Tôi vô cùng xấu hổ khi mọi người biết lý do mà vợ chồng tôi cãi nhau. Chồng tôi giận dữ:

– Đẹp mặt chưa? Giờ thì ai cũng biết rồi đấy.

Nói rồi anh bỏ về mà không cần biết cảm giác của tôi lúc đó. Tôi yêu chồng nhưng tôi sợ những lần ái ân cùng anh. Đối với người khác, chuyện vợ chồng là niềm vui, nhưng với tôi đó là cơn ác mộng.

Tôi biết, nếu rời bỏ anh, tôi sẽ vất vả nhiều, sẽ là mẹ đơn thân nuôi con một mình với đầy rẫy những khó khăn, nhưng thà là như thế tôi mới rút chân ra được khỏi cuộc đời anh.

Theo WTT

Loading...