‘Cho anh thuê ngón tay áp út của em để đeo chiếc nhẫn này được không?’


Cô đã định không tới dự lễ cưới của anh. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định tới, nhưng phải kiếm thêm 1 chàng cao to đẹp trai đi cùng. Cô muốn anh thấy rằng cô vẫn là đóa hoa không ít đàn ông lịch lãm khát thèm.

– Anh muốn bao nhiêu?

– Ừm… 500k được không?

– Thôi được rồi. Cứ quyết định vậy đi. Ngày mai anh nhớ tới đúng giờ đấy!

Hoa tắt máy, trong lòng vẫn không thôi buồn bực. Mai là ngày mà người yêu 6 năm của cô làm đám cưới với 1 cô gái khoác áo “bông đồng tiền” sau đúng 2 tháng chia tay cô. Hoa vẫn nhớ như in cái ngày anh gửi thiệp hồng đến cho mình. Cô cứ nhìn đăm đăm vào hàng chữ đầu tiên.

– Kính mời em và người thương…

Hoa không buồn bực khóc lóc như người ta thường thấy. Cô chỉ cười khẩy, tự nói với lòng mình:

– Anh nghĩ ai cũng bạc bẽo 1 cách trơ trẽn như anh sao!

Cô đã định không tới dự lễ cưới của anh. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định tới, nhưng phải kiếm thêm 1 chàng cao to đẹp trai đi cùng. Cô muốn anh thấy rằng cô vẫn là đóa hoa không ít đàn ông lịch lãm khát thèm.

Rồi Hoa lên mạng, đăng tin thuê người yêu đi cùng mình. Tưởng là điên rồ ấy mà có không ít người xung phong. Hoa lọc mãi rồi cũng ưng Thành – người có vẻ nam tính khác hẳn những chàng trai khác.

Buổi sáng, Hoa đang cài đôi bông tai lên người thì Thành điện thoại tới.

– Em đã xong chưa? Anh đang đứng trước cửa rồi.

Hoa bước ra trong bộ váy đỏ quyến rũ, mỉm cười:

– Chào anh! Thật vui vì anh đã đúng hẹn!

Nói rồi cô leo lên xe anh tới nhà hàng.

Suốt bữa tiệc, cô luôn tỏ ra thân mật với Thành những lúc người tình cũ đưa mắt nhìn xuống phía mình. Anh ta cũng tỏ ra không mấy vui vẻ khi thấy cô dắt Thành tới trước mặt và nói:

– Chúc mừng anh nhé! Xin tự giới thiệu đây là Thành – người yêu của tôi!

Cô trông thấy rõ vẻ ganh tị trên con mắt anh, thế nên càng lấy làm phấn khởi. Hoa giả vờ ngã vào lòng Thành:

– Ôi sao em thấy chóng mặt quá! Chắc khi nãy uống hơi nhiều rượu.

Thành đỡ Hoa dậy, cả 2 dìu nhau ra về. Hoa ngoái nhìn ánh mắt buồn rầu của người tình cũ, cười đắc chí.

Thế nhưng trên đường về nhà, tự nhiên cô cứ gục vào vai Thành khóc nấc. Cảm giác khi ấy không hẳn đau, cũng chẳng phải đắc thắng, chỉ đơn giản là… muốn khóc thế thôi.

Thấy Thành đang định vòng xe về hướng nhà mình, Hoa liền bảo:

– Anh đưa tôi tới chỗ nào thoải mái chút được không? Tôi chưa muốn về. Yên tâm tôi sẽ trả thêm tiền.

Thành quay đầu xe lại, cứ đi lang thang khắp phố này đến phố khác.

Anh dừng xe trước Hồ Tây. Hoa lảo đảo bước xuống, hét 1 hơi “aa….”thật dài. Cô cứ đứng nhìn im lặng như thế mãi rồi đột nhiên ngồi thụp xuống khóc. Thành bối rối đứng nhìn, chân tay lóng ngóng chẳng biết phải làm gì.

Trên đường trở về, 2 người ghé tiếp vào 1 quán nhậu theo ý muốn của Hoa. Cô cứ thế uống, rồi cũng mải miết chúc tụng người bạn mới. Nể quá, Thành cũng uống cùng. Tửu lượng của Thành không tốt lắm, chỉ sau dăm cốc bia, anh đã bắt đầu gà gật.

Hoa tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong 1 căn phòng rất lạ. Cô giật mình ngồi thẳng dậy, cố lục trong trí nhớ những sự kiện đã diễn ra nhưng không tài nào nhớ nổi. Trông áo váy vẫn còn nguyên xi trên người, cô cũng yên tâm.

Hoa rón rén bước ra ngoài phòng khách, giật mình khi thấy Thành đang nằm dài trên ghế sofa ngủ ngon lành.

– Này! Anh ơi!

Thành mắt nhắm mắt mở tỉnh dậy, thấy Hoa ngồi trước mặt cũng ngạc nhiên.

– Em dậy rồi à?

– Anh đưa tôi đi đâu thế này?

– À, nhà của anh đấy! Hôm qua em uống say quá. Anh chả biết làm thế nào đành mang em về.

Thành gãi đầu nhìn Hoa ái ngại. Cô cũng xấu hổ không kém nên vội quay đi.

– Cảm ơn anh đã giúp tôi nhé!

– Không có gì đâu.

Hoa sực nhớ đến điều gì đó, vội chạy về phòng ngủ cầm túi xách ra tìm ví đưa tiền cho anh.

– Trả công cho anh ngày hôm qua!

Thành bối rối nhìn cô 1 lúc rồi cười xòa bảo:

– Cứ cầm lấy. Coi như em trả công anh bằng ngần ấy bữa café, được không?

Sáng ấy, anh đưa Hoa đến 1 quán café để cô được “trả nợ” tập 1.

Ảnh minh họa

Cứ nhiều lần như thế, 2 người hình thành thói quen hẹn hò nhau lúc nào chẳng biết. Khi đã thấy thân thiết, Hoa cũng chẳng ngại ngần hỏi anh lý do tại sao lại đi làm cái nghề thuê mướn kỳ lạ ấy. Anh bật cười bảo:

– Anh chỉ muốn tìm hiểu xem đám cưới ở Việt Nam có gì đặc biệt không thôi.

Thấy Hoa nhìn mình kinh ngạc, anh cứ thành thật kể lể: Anh là Việt kiều, sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Sau này cơ duyên lại đưa anh trở về đúng quê hương của mình để lập nghiệp.

Anh thích Việt Nam và ham tìm tòi những phong tục tập quán của người Việt. Ở Mỹ chuyện thuê mướn người là bình thường, nhưng anh mới chỉ nhận lời của Hoa sau khi vô tình xem được nguyện vọng của cô trên Facebook.

Hoa chẳng biết nói gì bèn đánh trống lảng sang chuyện khác. Tự nhiên cô cứ thấy xấu hổ thế nào.

Một ngày, Thành gọi điện tới cho Hoa bảo:

– Ngày mai bạn anh cưới vợ, em đi cùng anh nhé!

– Tại sao lại là em?

– Ngày trước em thuê anh còn gì, bây giờ anh thuê lại, như thế có được không?

Hoa mỉm cười, cũng gật đầu đồng ý.

Lúc trở về, anh đưa cho cô 1 gói quà rồi bảo:

– Trả công cho em ngày hôm nay đấy!

Hoa đã định không nhận nhưng anh cứ nài nỉ mãi cũng cầm lấy. Cô về nhà, mở ra thì giật mình nhìn thấy 1 chiếc nhẫn trong đó.

Giữa lúc cô đang bối rối cầm chiếc nhẫn trên tay thì anh lại điện thoại tới bảo:

– Hoa à, cho anh thuê ngón tay áp út của em để đeo chiếc nhẫn ấy được không?

Hoa giật nảy mình khi nghe thấy tiếng anh vọng ngay ngoài cửa. Cô vội chạy ra thấy anh đang đứng ở đó thật.

– Anh chưa về sao? – Hoa nhìn anh run run hỏi.

– Chưa! Anh đã thuê được đâu mà về!

Giọng anh tỉnh bơ đáp trả. Hoa mở cửa chạy ngay tới ôm chặt lấy anh. Trong lòng ngập tràn hạnh phúc.

– Thuê em tốn kém lắm có chịu được không?

– Tốn thế nào anh cũng chịu!

Theo WTT

Loading...