Em rất thích được anh ôm từ phía sau…


Quanh năm suốt tháng, anh chỉ biết kiếm tiền đưa cho vợ, chưa bao giờ hỏi han được một câu rằng: em có mệt không hay có việc gì cần anh giúp không? Việc chăm lo cho con cái, vun vén gia đình được anh mặc định là trách nhiệm và nghĩa vụ của vợ.

– Bố ơi, bố ở lại đọc cho con nghe câu chuyện cổ tích này đi.

– Thôi, muộn rồi, con ngủ đi rồi mai bố lại đọc cho con nghe tiếp nhé.

– Không, con muốn nghe luôn hôm nay cơ. Cuốn này mẹ mới mua lúc chiều cho con, mẹ nói hay lắm bố ạ.

Nhìn con trai cứ quấn bố mà tôi thương lắm. Tôi và chồng đã ly hôn hơn 1 năm nhưng nó vẫn cứ nghĩ bố đi công tác xa, bận rộn quá nên không ở nhà với hai mẹ con được. Giá như ngày xưa anh biết trân trọng gia đình thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Cách đây 7 năm, đám cưới của tôi và anh diễn ra, là trái ngọt của cuộc tình 3 năm, vô cùng lãng mạn và ngọt ngào. Nhưng từ khi bước vào cuộc sống hôn nhân, anh như biến thành một con người khác, vô tâm, hờ hững và không phải là một người chồng có trách nhiệm.

Quanh năm suốt tháng, anh chỉ biết kiếm tiền đưa cho vợ, chưa bao giờ hỏi han được một câu rằng: em có mệt không hay có việc gì cần anh giúp không? Việc chăm lo cho con cái, vun vén gia đình được anh mặc định là trách nhiệm và nghĩa vụ của vợ.

Cứ mỗi lần nhìn sang nhà hàng xóm, vợ chồng lúc nào cũng ríu rít, quan tâm nhau mà tôi khao khát, ghen tị đến ứa nước mắt. Giá như cuối tuần anh cũng dậy sớm cùng vợ đi chợ hay đưa con đi dạo thì tốt biết mấy, nó chỉ là những điều nhỏ nhặt nhưng anh chưa bao giờ có thời gian để ý tới. Sau công việc, thứ anh quan tâm nhiều nhất là bạn bè, nhậu nhẹt.

Qúa bức bối và mệt mỏi với cuộc hôn nhân ấy, tôi đã mang đơn ly hôn ra tòa và kết thúc những chuỗi ngày sống trong đau khổ. Tôi còn trẻ lại tự có kinh tế, nên chẳng phải vì điều gì mà sống dựa dẫm vào anh.

Sau khi ly hôn, anh để lại cho mẹ con tôi căn nhà 4 tầng đang ở còn mình thì sang chi nhánh bên Nhật của công ty để làm việc. Tập quen dần với cuộc sống của một bà mẹ đơn thân, tôi đẹp ra từng ngày vì có thời gian chăm chút cho mình và đầu óc cũng thoải mái hơn.

Vài ba người đàn ông muốn tiến tới nhưng tôi đều gạt bỏ bởi không tin vào những lời hứa đường mật rằng sẽ thương con trai tôi như con ruột. Bố đẻ còn chẳng thương con thì nói gì đến một người xa lạ.

Bẵng đi một thời gian, anh lại xuất hiện và khuấy đảo cuộc sống của mẹ con tôi. Anh nói mình mới về nước và đã mua một căn nhà ở gần đây. Tối nào, anh cũng qua chơi với con, dạy con học bài, dù không thoải mái nhưng tôi cũng chẳng nỡ cấm cản.

Tối đó, tôi vừa rửa bát, dọn dẹp bàn ăn xong, bước vào phòng ngủ của con trai lại thấy hai bố con đang bịn rịn nhau lắm:

– Bố ơi, con sợ lắm. Tối nay bố ngủ ở đây với con đi. Hôm qua con đang ngủ thì có cái bóng trắng lướt ngang qua cửa sổ. Mẹ nói chỉ là cái áo mưa vướng vào dây điện, có gió nó bay nhưng con vẫn sợ. Mẹ cứ bắt con ngủ một mình để tập làm người lớn.

– À… ừ… con phải tập làm người lớn để bảo vệ mẹ chứ.

– Nhưng mẹ có bố bảo vệ rồi cơ mà?

– Thôi, con nằm xuống ngủ đi, 10h rồi.

– Nhưng bố phải ở lại đây với con, bố không được về đâu.

Thằng bé khóc tu tu, đỏ hoe cả mắt rồi chạy ra kéo lấy gấu áo tôi:

– Mẹ ơi, mẹ bảo bố ngủ lại với con đi?

Anh hướng ánh mắt thăm dò về phía tôi, tỏ vẻ buồn rầu lắm. Thương con, nên tôi lại đành chấp nhận để anh ngủ lại.

Ảnh minh họa

Dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, tôi ngả lưng lên giường và chìm dần vào giấc ngủ, không mảy may suy nghĩ điều gì về anh. Tới nửa đêm, tôi giật mình hét toáng lên, sợ hãi vô cùng. Chưa kịp định thần lại đã thấy anh chạy sang, vỗ nhẹ vào lưng tôi rồi bảo:

– Em lại bị bóng đè à? Ngày xưa cứ thi thoảng mệt là em lại hay bị như thế, khổ.

– Em… em không sao. Anh về phòng ngủ với con đi. Sao giờ này anh còn chạy sang đây?

– Em vừa hét lên nên anh tỉnh. Để anh ở đây với em một lát, trước cứ mỗi lần bị thế em chẳng bắt anh ôm thì mới ngủ được là gì.

– Nhưng… chúng ta… ly hôn rồi.

Anh khựng lại vài giây, ngồi thừ ra rồi nhìn tôi bằng đôi mắt ươn ướt.

– Anh… anh biết mình sai rồi. Thời gian qua, anh hối hận lắm. Cho anh một cơ hội để làm lại được không?

– Anh đừng nói linh tinh nữa, về phòng con đi để em còn ngủ.

Tôi nằm xuống giường, quay mặt vào trong rồi kéo chăn vút đầu, nằm im thin thít nhưng trong lòng thì đang dậy sóng. Đã lâu lắm rồi tôi và anh không gần nhau đến thế, đã lâu lắm rồi anh chẳng vuốt ve hay nói những lời yêu thương như hôm nay.

Đột nhiên, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi anh nhảy chồm lên, rúc vào trong chăn ôm chầm lấy tôi, vẫn hơi thở ấy, vẫn mùi đàn ông quen thuộc ấy, làm sao tôi quên được. Nhớ cái ngày mới yêu, vì tôi thích mà lần nào gặp anh cũng dùng đúng 1 loại nước hoa trong suốt mấy năm. Cảm giác được cúi sát vào cổ anh, hít hà mùi hương ấy khiến tôi thấy rất dễ chịu:

– Anh làm cái gì thế? Buông em ra đi.

Tôi càng vùng vẫy, càng bị anh giữ chặt không buông.

– Chẳng phải em rất thích được anh ôm từ phía sau à?

Bất giác, tôi nhận ra, sau hơn 1năm ly hôn nhưng anh vẫn nhớ tôi hay bị bóng đè, tôi thích mùi nước hoa ấy và thích được anh ôm từ phía sau.

– Nhưng mình ly hôn rồi, anh đừng ôm em nữa.

– Anh biết suốt thời gian qua, em không mở lòng mình với bất kì người đàn ông nào. Anh còn thương em nhiều lắm, mình về sống với nhau cho con có đủ bố, đủ mẹ được không? Anh sẽ cho em thời gian suy nghĩ!

Tôi cố mím môi chặt để không bật ra tiếng khóc. Hóa ra, bấy lâu nay tôi cứ tưởng thứ tình cảm mình dành cho anh đã không còn nữa nhưng giờ nó lại cuồn cuộn, dạt dào trong lồng ngực khiến tôi không thở nổi.

Cả đêm ấy, chúng tôi nằm bên nhau, không ai nói với ai thêm lời nào. Nửa đêm, thấy anh đã ngủ say, tôi cố thoát ra nhưng anh vẫn ôm chặt, thì ra ngay cả trong giấc ngủ anh vẫn sợ tôi đi mất.

Tôi trằn trọc không sao ngủ nổi. Khi nằm viết những dòng này đầu tôi như muốn nổ tung vì rất nhiều suy nghĩ. Tôi nên làm gì đây? Tha thứ cho anh thêm một lần hay dứt khoát đẩy anh đi?

Theo WTT

Loading...