Phản bội

Chị từng nghĩ mình là người đàn bà hạnh phúc nhất thế gian, đâu ngờ được lại có ngày chị rơi vào hoàn cảnh cay đắng này…

Rời tòa án, ôm đứa con thơ chưa đầy 7 tháng trên tay, ngồi trong taxi mà lòng chị đau thắt. Hai hằng nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống trán thằng nhỏ khiến nó giật mình, chị vội vã cúi xuống lau:

– Mẹ xin lỗi… mẹ thật sự xin lỗi con…

Cứ vậy chị ôm thằng bé vào lòng nấc nghẹn trong tiếng khóc xé lòng.
….
Chị từng nghĩ mình là người đàn bà hạnh phúc nhất thế gian, đâu ngờ được lại có ngày chị rơi vào hoàn cảnh cay đắng này…

Ngày chị yêu anh, cả gia đình phản đối bởi anh nghèo lắm. Nhưng vì tình yêu chị vẫn hạ quyết tâm làm vợ anh cho bằng được.

Lấy anh rồi, một mình chị xắn tay lo toan mọi việc. Uh, lương anh thấp chị làm thêm để bù, sự nghiệp anh chưa có chị động viên anh đi học thêm lấy cái bằng hẳn hoi xin việc cho dễ, học phí chị lo.

Cuối cùng, anh cũng học xong, được nhận vào một công ty nước ngoài lương hàng tháng không dưới chục triệu. Anh biết, tất cả là nhờ công lao của chị.

Nhìn chồng, chị mỉm cười hạnh phúc

Vài tháng sau chị mang thai. Vợ chồng vui lắm, lúc nào cũng quấn quýt như sam.

Nhiều lúc nằm bên chồng, chị vẫn thủ thỉ:

– Vợ chồng mình tuy vất vả, nhưng cứ thương yêu nhau như này em thấy mãn nguyện lắm anh ạ.

Đúng là thuận vợ thuận chồng, tát biển đông cũng cạn. Chẳng mấy chốc anh chị đã mua được cho mình căn chung cư, tuy nhỏ nhắn song ấm cúng đầy đủ tiện nghi. Chuyển về nhà mới được vài ngày, vừa hay cũng là đến ngày chị sinh em bé.

– Anh bận việc túi bụi từ sáng đến đêm, không chăm sóc được em. Hay anh gửi em về bà ngoại vài tháng. Khi nào hết cữ, anh sẽ về đón.

Thương chồng ở lại một mình cơm nước thất thường chị sót ruột không đành, cuối cùng chị gọi điện nhờ bạn.

– Liên à, tao có việc nhờ mày chút.

– Gớm, hôm này khách sáo thế, có gì nói luôn đi không phải rào trước đón sau.

– Uh, tao đưa con về quê kiêng cữ, để mình ông xã tao ở lại thấy tội tội. Sợ sống một mình cứ ăn hất ăn hưởng ốm ra đấy lại khổ. mày ở gần có gì chạy lại chợ búa cho lão giúp tao nhé.

– Oh, mày nhờ tao chăm chồng mày đấy à, không sợ mất hả?

Liên cười khúc khích.

Liên với chị là bạn thân từ nhỏ. Hai người lúc nào cũng như chị em gái củ ấu cắn đôi. Chỉ có điều, số Liên vất vả hơn, lấy chồng được 2 năm, do nhiều mâu thuẫn bất đồng nên vợ chồng chia tay, cũng chưa có con cái gì.

Những ngày đầu Liên tới giúp cơm nước, việc nhà, anh ngại lắm. Nhưng sau dần cũng quen, hơn nữa tính Liên rất cởi mở, hoạt bát. Chẳng mấy chốc Liên với chồng chị đã trở nên thân quen:

– Cô bạn của em rõ tốt số, vớ được anh hiền lành, thật thà yêu vợ hết lòng. Nhất nó rồi.

Câu chuyện giữa hai người cứ vậy mà đưa đẩy. Lâu dần, anh bỗng quen với sự hiện diện của Liên trong nhà anh chị. Nhất là những đêm xa vợ, cả giác cô đơn trống trải khiến anh trằn trọc. Không ít đêm anh giật mình tỉnh giấc, trán vã mồ hôi khi nhận ra giấc mơ của mình tràn ngập hình ảnh bạn thân của vợ.

Ngày hôm sau, khi Liên vừa nhấc người khỏi ghế để đi về, thì anh vội ôm ghì cô lại;

– Đêm nay em đừng về!

Liên gỡ tay anh ra, nhưng càng gỡ anh ôm cô càng chặt. Rồi anh cuống cuồng hôn cô ngấu nghiến

– Đừng… anh,

Mùi đàn ông trên cơ thể anh đã khơi dậy cái khao khát đàn bà trong Liên, khiến cô không thể chống cự rồi cuốn theo nụ hôn ấy.

Cứ như vậy Liên với anh không biết bao lần phản bội chị.

Những cuộc gọi điện của anh dành cho chị ngày càng thưa dần. Nhiều khi đợi mãi không thấy anh hỏi han, chị gọi lên anh cũng chỉ trả lời cho có lệ rồi mau cúp máy.

Sốt ruột, chị định gọi hỏi qua Liên xem tình hình thế nào. Song thật lạ, Liên cũng giống anh, nói chuyện cũng chỉ ậm ờ cho xong.

Linh cảm mách chị có gì đó không ổn, không thể ở lại lâu hơn. Chị vội vã bắt xe trở lại thành phố.

Cửa nhà chị chỉ khép hờ chưa khóa.

– Là anh quên khóa cửa, hay Liên đang ở đây?

Ảnh minh họa

Vừa nghĩ chị vừa đẩy nhẹ của vào nhà. Các phòng tắt điện tối om , chỉ riêng phòng ngủ của anh chị còn lờ mờ ánh đèn ngủ.

Vừa bước tới của phòng, chân tay chị đã bủn rủn bởi những những tiếng hổn hển nam nữ đan xen trong ấy.

Hất mạnh cửa đi vào, chị chết đứng với cảnh anh nằm ôm Liên, cả hai không mảnh vải che thân.

– Hai người làm cái gì thế này?

Vừa ôm con chị vừa gào thét.

Sự xuất hiện bất ngờ của chị khiến họ luống cuống. Liên vội vàng mặc lại quần áo:

– Sao mày lại về giờ này?

– Sao? Giờ này là giờ cấm, tao không về được phải không? Tao tin tưởng nhờ cậy mày, vậy mà…. Đi ra khỏi nhà tao đi…!

– Em à, anh…

Anh im đi, còn gì để nói nữa?

Chị hét vào mặt anh.

Đêm đó, chị đã khóc rất nhiều, nhìn đứa con bé bỏng mà lòng chua xót. Tại sao không phải ai khác lại là bạn thân của chị?.. tại sao họ lại phản bội chị đau đớn thế?

Những ngày sau, chị sống với chồng trong im lặng. Sau bao đêm thức trắng, chị biết mình còn yêu anh nhiều lắm, hơn nữa chị cũng muốn cho con chị có được một mái ấm trọn vẹn:

– Chiều nay anh về sớm, chúng ta cần nói chuyện.

Cho con ăn xong, chị ra phòng khách ngồi chờ anh về. Cánh cửa vừa hé mở, chị toan đứng lên đón anh như mọi ngày, nhưng không, chồng chị không về một mình. Anh ấy về cùng bạn thân của chị.

– Thế này là sao?

– Em à, anh và Liên quyết định sẽ đến với nhau.

– Tao với anh ấy không thể sống thiếu nhau được. Xin lỗi mày.

Toàn thân chị trở nên tê dại, không cảm giác.

– Vậy mà tôi đã định tha thứ cho anh, bỏ qua cho hai người…

Chị cười dài trong tiếng khóc như kẻ điện dại, còn hai kẻ phản bội ấy đứng nhìn chị một lát lại dắt nhau đi

Nghĩ đến đây, tim chị quặn thắt. Hôm nay trước tòa, chị với người đàn ông chị từng yêu hơn sinh mạng của mình đã chính thức không còn là vợ chồng.

Đã cố để níu kéo hạnh phúc lại cho con trai, nhưng không được. Chị cúi xuống nhìn thằng bé, trái tim như ấm lại đôi chút. Rồi khẽ mỉm cười dù rằng nơi khóe môi của chị toàn vị mặn chát.

Theo WTT